28/02/2017

Nguyễn Nhật – nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh và những liên quan tới dự án Formosa

Chính Quang

Nguyễn Nhật: sinh năm 1961, làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh từ 2010-9/2012; Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam (10/2012 -7/2015); Thứ trưởng Bộ GTVT (7/2015 - nay)

Liên quan tới vụ việc Formosa, ngoài trách nhiệm thuộc về nguyên Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường, Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTW) kết luận Ban cán sự đảng (BCSĐ) UBND tỉnh Hà Tĩnh và các cá nhân liên quan đã thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo; buông lỏng quản lý, điều hành; thiếu kiểm tra, giám sát trong quá trình thực hiện dự án; để xảy ra các vi phạm trong thẩm định, phê duyệt, cấp phép và quản lý nhà nước đối với dự án Formosa Hà Tĩnh.

UBKTTW đã chỉ rõ trách nhiệm chính thuộc về ông Võ Kim Cự, nguyên Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh nhiệm kỳ 2011-2016, Phó chủ tịch UBND tỉnh kiêm Trưởng ban quản lý Khu kinh tế (2008-2010) và Nguyễn Nhật, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh, nay là Thứ trưởng Bộ GTVT, chịu trách nhiệm chính công tác giải phóng mặt bằng dự án Formosa.

clip_image002

(Nguyễn Nhật- Thứ trưởng Bộ GTVT, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh)

Báo cáo tóm tắt vi phạm nhân quyền 2015-2016

Cùng với sự nở rộ mạng lưới internet toàn cầu, các hình thức tiếp cận và không gian bày tỏ các vấn đề của xã hội Việt Nam cũng mở rộng theo. Chính quyền Cộng sản độc tài càng trở nên khó khăn bưng bít các thông tin liên quan đến các bất cập, tham nhũng, nhóm lợi ích… Để duy trì vị trí độc tôn cầm quyền, một mặt Đảng Cộng sản Việt Nam mạnh tay trừng phạt bất kỳ nhà báo, trang báo nào đưa tin bất lợi cho họ, một mặt tấn công vào thành phần tham gia vào mạng truyền thông xã hội Facebook đã đưa dư luận không theo ý đảng, bằng tất cả công cụ, cơ chế có thể có.

Trước hết về con người, họ tấn công nhắm vào những thành phần tham gia mạng xã hội, gồm người bất đồng chính kiến, người bảo vệ nhân quyền, hay thường dân là nạn nhân của các bất cập từ chính sách quản lý nhà nước. Hệ thống công an mạng và công an địa phương nhận dạng “đối tượng phản động”, sau đó là thực hiện biện pháp Quấy Nhiễu. Các hình thức quấy nhiễu bao gồm: đưa về đồn công an, áp lực thân nhân, khám xét nhà nửa đêm, canh gác không cho ra khỏi nhà, gây khó trong thủ tục hành chánh, hạn chế quyền tự do đi lại, vu khống bôi nhọ, làm nhục qua lời nói hay hành vi…. Một khi công an an ninh chủ trương quấy nhiễu thì họ sẽ có muôn vàn hình thức để xâm hại hoạt động sinh hoạt của người mà họ nhắm tới.

Khi biện pháp quấy nhiễu đã không đủ làm chùn chân người bảo vệ nhân quyền, họ ra tay mạnh hơn. Đó là Đánh Đập. Đánh khi người hoạt động đang tham gia sự kiện đòi công lý gì đó; đánh trên đường đi, đánh tại nhà và thậm chí đánh ngay trong đồn công an. Hầu hết các trường họp đánh đập đều được thi hành bởi lực lượng an ninh mặc thường phục. Các trường hợp khác là dùng côn đồ xăm trổ đầy người, còn người mặc sắc phục công an thì ra đòn trong các tòa nhà. Biện pháp dùng bạo lực này bao gồm luôn cả các vụ gây tai nạn giao thông nhắm vào các nhà hoạt động.

Một thể chế đang đối diện với những câu hỏi khắc nghiệt nhất – dung dưỡng sự giết người vô tội vạ

1. Những nỗi đau cùng cực

LS. Lê Văn Luân

Hai bà mẹ quê mùa và khổ hạnh, hai đứa con trai bị chết oan nghiệt và tàn khốc.

Bà Nguyễn Thị Ái, có đứa con trai duy nhất sinh năm 1991, khi bị bắt vào trụ sở công an phường Cầu Ông Lãnh, TP. HCM, đã bị chết ít lâu sau đó với khoảng 9 vết thương tụ máu bầm tím trên cơ thể, gãy quai hàm, gãy một xương sườn phải. Sau gần 3 tháng đi đòi công lý cho con trai, bà Ái đã ngất xỉu sáng nay trước cổng Viện kiểm sát nhân dân TP. HCM vì xác con chưa được mang về, vụ án chưa được khởi tố. Quả thực, bà đã quá đau đớn và tuyệt vọng trước cái chết của con trai mình khi đang bị tạm giữ tại đồn công an mà chưa được giải quyết và làm rõ. Một cái chết nghiệt ngã.

Bà Nguyễn Thị Mai, có đứa con trai 17 tuổi, bị bắt tạm giam chỉ vì ăn trộm 2 triệu đồng. Trong thời gian bị tạm giam, chưa đầy 2 tháng, bị chết trong buồng giam với nhiều vết bầm tím, tụ máu trên cơ thể và một vết thương lõm gây tử vong in hằn trên trán phải. Mặc dù đã kết luận do bị ngã nhiều lần trước đó khi đi vệ sinh và ngày bị chết là do bị bạn tù đánh, nhưng tôi biết, với những vết thương như thế thì khó lòng nào chỉ một cái nện gót của một đứa trẻ ở tư thế với chân có thể giết được người, mà hơn thế là hàng loạt vết thương ở khắp nơi trên cơ thể cháu Dư làm sao để giải thích cho phù hợp. Một cái chết đau thương và oan nghiệt.

Chỉ những ai có con, khi phải tiễn đưa con mình về nơi cõi chết trong sự hành xác đau đớn, nhất là khi những con người trẻ đó hoàn toàn không đáng phải nhận những kết cục bi thương và phẫn uất đến thế, thì họ mới có thể thấm thía hết được những nỗi đau đớn tột cùng của những bậc làm cha, làm mẹ khi đứng trước những cái xác lạnh lẽo, phải mổ đi mổ lại, đến mức nát cả thi thể, với những thương tích chí mạng và bầm dập được trút xuống.

Tuần hành chống Formosa tại Quảng Bình ngày 27-2-2017

1. Phạm Nhu

Sáng 27/2/2017

Đang biểu tình chống Formosa ở quốc lộ 1a, giáp ranh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Gần mộ ông Giáp.

Cập nhật: CSCĐ đang được điều đến và người dân cũng tham gia càng lúc đông hơn và lên uỷ ban gần đó.

Phung Quy Mình cũng rất muốn và yêu biển miền Trung - năm nào cũng thích vào Đá Nhẩy Quảng Bình, vậy mà từ năm ngoái không dám vào nữa - Tiếc quả biển quê tôi.

Nguyen Thanhtien Dân chết thì chúng bây cũng chết.

Phạm Văn Thụ Fomosa đã cắt sự sống của họ bằng chiêu xả độc, cá đã hết lưới còn để làm gì nữa mà không chặn quốc lộ bày tỏ sự cùng quẫn. Tội nghiệp họ quá. Nếu Fomosa không hủy hoại biển, lưới của họ đầy cá thì họ giăng quốc lộ làm gì? Các ông to hãy nhìn đây mà thương dân của mình, đừng chụp mũ họ phản động.

https://www.facebook.com/hamnhu.cr/posts/279613575803253

Chỉ đích danh một tội phạm cỡ bự nữa của thảm họa Formosa (*)

Hoàng Dũng

Để xảy ra sự việc như ngày hôm nay nhiều kẻ có tội. Trong đó không thể không kể đến Trần Hồng Hà.

Điều kỳ lạ là đến bây giờ ông này vẫn an toàn, chẳng bị gì cả. Khi độc tố lan vài trăm km biển miền Trung, ông Hà biết điều đó, nhưng vẫn im lặng mặc cho đồng đội mình ăn cá - tắm biển.

Ít hay nhiều độc tố cũng đã ngấm vào những đồng đội đáng thương này. Dân ăn cá - tắm biển thì vô số kể.

Sau đó một thời gian, xâu chuỗi lại thì nhiều quan chức mới nhận ra đã bị Trần Hồng Hà ém nhẹm tin tức về biển độc, và từ đó họ không dám kêu gọi ăn cá - tắm biển nữa.

Hà vẫn chả bị làm sao. Người đã lỡ ăn cá - tắm biển nuốt nước mắt vào trong...

clip_image002

H.D.

Nguồn: FB Hoàng Dũng

(*) Đầu đề do BVN thêm.

Xung quanh chuyện “giải phóng vỉa hè” các đô thị lớn: Sài Gòn, Hà Nội...

1. Chuyện dẹp vỉa hè của quan lớn

Khanh Nguyen

Ngày hôm qua, khi tôi phản biện, đặt vấn đề này trong một trang của người quen, có người nói rằng "nhiều chuyện", "đổi mới cần mạnh tay"...

Hôm nay tôi dẫn ý kiến của một luật sư để thấy rõ hơn.

Quả là luật pháp rất "nhiều chuyện" trước những chuyện "mạnh tay" – vì bởi không có cái nhìn xuyên suốt của luật pháp, đất nước này sẽ chìm đắm trong việc lạm quyền, mơ hồ của hình thái mị dân nhào trộn với tệ sùng bái cá nhân.

Trong ý kiến của mình, tôi cũng đặt vấn đề rằng dân không thể liều lĩnh chiếm vỉa hè để làm ăn lâu dài, nhưng vì họ đã nhận được cam kết bảo kê từ các loại quan con vòi vĩnh đút lót, ăn tiền thuê chỗ.

Dũng Gạc Ma đã chào đồng đội...

Tuấn - Thành

TP - Vậy là cuộc chiến sinh tử của người lính Gạc Ma Dương Văn Dũng đã dừng lại lúc 16 giờ hôm qua, 26/2. Nhớ mãi phút giây bên giường Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng hôm ấy, choàng chiếc áo Hải quân ra ngoài áo bệnh, người lính đứng nghiêm đưa tay chào đồng đội. Cánh tay ấy giờ đây đã “vẫy ngoài vô tận”…

clip_image001Anh Dũng (giữa) và những cựu binh Gạc Ma đưa tay chào theo điều lệnh

27/02/2017

Formosa - Cái giá phải trả

Phần 2: Quan hay Dân, ai phải trả giá? Hay là truy tìm tiếp những kẻ đang giấu mình (*)

Trong bài viết trước, tôi đã nói chi tiết về Võ Kim Cự, nguyên Trưởng ban Quản lý các khu kinh tế Hà Tĩnh, từng là Phó chủ tịch, Bí thư Hà Tĩnh, hiện là Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã VN, thành viên Uỷ ban Kinh tế Quốc hội và Nguyễn Thái Lai, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường.

Câu chuyện Formosa được vẽ ra, chắc chắn không chỉ bởi bàn tay của hai cá nhân ấy. Trong bài viết này, tôi sẽ cung cấp thêm vài dữ liệu cho các anh chị tham khảo để nhìn rõ những ai đã mở toang cửa rước Formosa vào VN, những người đã quản lý "tốt", những người đã nâng cao nhận thức về môi trường của Nhân dân và ý thức hơn về cách để tự bảo vệ sức khỏe cho chính mình…

1. Ai nghèo mà được bình yên?

Sau Võ Kim Cự, khi nói đến Formosa, người tiếp theo tôi nhớ đến là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải. Ấn tượng nhất của tôi về ông là quan điểm thà nghèo nhưng bình yên. Có lẽ vì tôi chỉ là một thường dân bé mọn, một phụ nữ quanh quẩn góc bếp nên suy nghĩ khác nhiều. Tôi vẫn nghĩ, không một đất nước nào nghèo mà có thể bình yên. Cái nghèo thường luôn đi kèm với sự phụ thuộc, sự đớn hèn. Cái nghèo dẫn đến bất ổn xã hội. Trong suy nghĩ giản đơn của mình, tôi cho rằng một nhà lãnh đạo nhất thiết phải là người có khát khao và hành động để làm cho đất nước trở nên giàu có và bình yên, chứ không an phận chấp nhận cái nghèo.

Tóm tắt lịch sử giết người của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Tuyết Mai

Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thành lập năm 1921, giành được chính quyền năm 1949. Theo thống kê, có khoảng 80 triệu người Trung Quốc đã bị chết bất thường (bức hại, đói khổ, hành quyết…) dưới thời cai trị của ĐCSTQ. Con số này nhiều hơn số người chết trong hai cuộc chiến tranh thế giới. Hãy cùng điểm lại hành trình giết và giết của ĐCSTQ…

clip_image001

Năm 1953, tại Phụ Khang – Tân Cương, quân sĩ của ĐCSTQ hành quyết “địa chủ” và “phần tử phản cách mạng” (National Archives).

Ai bán và bán cho ai (Mênh mông thế sự 59)

Tương Lai

Không phải bán mớ rau ở chợ, bán cân thịt ở siêu thị, bán cổ phiếu ở sàn chứng khoán, mà là bán nước. Nói rõ hơn, bán từng phần của đất nước. Mà là những phần quý giá có vị trí thiết yếu đến sự an nguy của Tổ quốc như bến cảng, sân bay!

Chuyện thật tưởng như đùa ấy được một vị tướng từng vào sinh ra tử trong sự nghiệp xả thân cứu nước chống kẻ thù xâm lược đưa ra trong một Hội thảo tại Hà Nội gần đây. Nghe đi, nghe lại đoạn băng ghi âm mà vẫn không tin lắm ở tai mình, phải gọi điện ra Hà Nội hỏi một người bạn có mặt trong buổi Hội thảo ấy.

Và rồi, tai ù lên không phải đau buốt do vết thương từ chiếc răng hàm vừa phải nhổ vứt bỏ vì vô phương cứu chữa, nhưng ác nỗi là do nó già cỗi quá mà không chịu rụng cho, chỉ còn cái chân răng dù đã bị thối rữa vẫn ngoan cố nằm lại, phải gây tê và đục bỏ từng phần đã vụn nát. Vì thế mà đau buốt cả hơn tuần nay tính từ hôm 17.2.2017. Thế nhưng lúc này đây thì không phải đau từ đó mà buốt đau từ chuyện thật đau xót về việc người ta đã bán từng phần của đất nước vừa nhận được.